Cuộc đời và sự nghiệp Adriano Leite Ribeiro: Hoàng đế giá như ngày hôm qua có thể lấy lại

Kể từ khi Ronaldo de Lima dần đánh mất phong độ, người Brazil đã bắt đầu rơi vào cơn khủng hoảng số 9 thực sự. Người tiệm cận được gần đến trình độ của Rô béo nhất thì chỉ để lại cho người hâm mộ những sự tiếc nuối và những chữ nếu như không thể thành hiện thực. Adriano Leite Ribeiro.

Hình ảnh Adriano ngồi giữa khu ổ chuột, cởi trần để được một người đàn ông cắt tóc. Bức ảnh chụp toàn cảnh cho thấy hình ảnh một khu ổ chuột trên cao điển hình của vùng Vila Cruzeiro – Rio de Janeiro. Người hâm mộ bàng hoàng thảng thốt. Đấy đâu phải là Adriano năm nào của họ. Cảm giác băng giá phủ kín, anh đã đi quá xa, rất xa những tháng ngày cũ rồi. Adriano của ký ức đẹp như khúc ca năm nào đã mất. Đó là Adriano của một thế giới ngầm mafia ở Rio. Và một ngày nào đó, nếu bạn nghe tin gì về anh, hãy nhớ đó không phải là Adriano mà chúng ta từng yêu nữa. Một thiên tài đã chết, và bóng đá về anh chỉ thuộc về một miền ký ức rực rỡ đau nhói mà thôi

Adriano sinh ngày 14/2/1982 dành phần lớn tuổi thơ ở Vila Cruizero – khu ổ chuột phức tạp của thủ đô Rio de Janeiro. Chính môi trường đầy rẫy những cám dỗ này đã góp phần tạo nên tính cách và lối sống của anh. Đó là nơi mà người ta có thể khái quát bằng ba từ: “tội phạm, bạo lực và ma túy”.

Những đứa trẻ sống trên mảnh đất này gần như chỉ có hai lựa chọn cho cuộc đời mình. Chơi bóng hoặc trở thành một “găng-tơ” đúng nghĩa.

Adriano lớn lên với khát vọng chơi bóng để đổi đời, giúp anh thoát khỏi những ngày tháng sống trong sự nghèo khổ tới cùng cực.

Adriano Leite Ribeiro hoàng đế giá như ngày hôm qua có thể lấy lại

Vào đội trẻ Flamengo năm 16 tuổi và là thành viên của Brazil vô địch giải U17 Thế giới năm 1999, Adriano chỉ mất một năm để lên đội một và cũng chỉ mất hai trận để ghi bàn thắng đầu tiên. Cái chân trái “kì dị” của anh đã biến sân khấu bóng đá Brazil thành sân khấu của riêng mình với những bàn thắng mang tốc độ “tên lửa” được bắn ra từ cái chân trái đó.

Mùa hè năm 2001, khi mới 19 tuổi, Adriano chuyển sang Inter Milan với mức giá 15 triệu euro (con số khá lớn ở thời điểm ấy).

Nhưng mọi chuyện không hề dễ dàng với Adriano khi anh không thể cạnh tranh được với Recoba, Kallon hay Vieri cho một vị trí trên hàng công. Nửa đầu mùa giải đầu tiên, Adriano chủ yếu tập hít thở bầu không khí Serie A trên ghế dự bị trước khi được cho mượn ở Fiorentina.

Mùa ấy Fiorentina xuống hạng nhưng Adriano đã để lại những dấu ấn đầu tiên của mình trên đất Ý. Chỉ thi đấu nửa mùa giải nhưng vẫn là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho con tàu đắm Fiorentina, không những thế anh đã ghi bàn vào lưới cả Roma, Milan và Juventus.

Parma nhanh chóng nhận ra tiềm năng của Adriano và mua một nửa quyền sở hữu anh. Adriano đã thể hiện phong độ ấn tượng trong giai đoạn đầu của mùa giải 2003/2004 khi ghi 8 bàn sau 9 trận đấu ở Serie A. Cựu cầu thủ Flamengo cùng với Adrian Mutu trở thành cặp tiền đạo lợi hại nhất Serie A thời điểm đó. Để rồi, chỉ chưa đầy nửa năm sau, Inter phải vội vàng mua lại Adriano từ Parma với cái giá 23,4 triệu euro trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông năm 2004 đồng thời trao cho anh chiếc áo số 10 danh giá.

Nhanh nhẹn, kỹ thuật, mạnh mẽ, uy lực và chính xác. Adriano khi ấy là sự kết hợp của những yếu tố cực kỳ khó tin trong môn thể thao vua. Anh sở hữu những cú sút trái phá bằng chân trái khủng khiếp đến độ ám ảnh. Những bàn thắng của Adriano quen thuộc đến độ rùng rợn, anh có bóng bên cánh phải, ngoặt vào và đóng mạnh bằng chân trái, lưới rung lên bần bật. Từ khi “Người ngoài hành tinh” Ronaldo làm bùng nổ cầu trường cách đó gần 10 năm, hiếm có ngôi sao tấn công nào mang tới cảm giác choáng ngợp như tiền đạo sinh năm 1982.

Ở chiến thắng 3-1 trước Udinese vào mùa 2004/2005, Adriano ghi dấu ấn khó phai với cú đá phạt trực tiếp ở cự ly 35 m đưa bóng găm thẳng vào lưới trong sự bất lực của Morgan De Sanctis. Song bàn thứ hai mới ghi nhận chính xác những gì Adriano có thể làm được. Anh nhận bóng từ phần sân nhà dốc bóng hơn 60 m, vượt qua 4 hậu vệ trước khi nã một cú rocket khác nát lưới đội khách. Gazzetta dello Sport dành hẳn 2 trang để ca ngợi tiền đạo người Brazil sau trận đấu. Tờ Independent (Anh) ví von Adriano là “chàng trai với đôi chân vàng”.

Với Inter, Adriano là L’Imperatore di Milano (Hoàng đế thành Milano) – biệt danh mà các Interista yêu mến đặt cho. Tất nhiên, không quá lời khi gọi anh với biệt danh như vậy, bởi khi ở đỉnh cao phong độ, anh đơn giản là không thể bị ngăn chặn. Adriano chơi hơn 100 trận cho Inter, giành đến bốn scudetto cùng CLB thành Milan.

Ibrahimovic miêu tả về Adriano ngày đó với danh từ “quái vật”. “Anh ấy có thể sút ở mọi góc độ, theo cách không ai làm được. Không ai có thể lấy bóng trong chân Adriano hay thậm chí chạm vào bóng”.

Trên Internet ngày nay, chia sẻ về độ bá đạo của Adriano trong PES 2006 vẫn tồn tại như một chủ đề không bao giờ cũ. Với chỉ số lực sút và tỳ đè 99, những người chơi gần như không thể quên cảm giác cầm trong tay Adriano “bấm vuông 2/3 lực” là được hưởng niềm vui ăn mừng.

Song bi kịch ập xuống và cướp đi Adriano siêu hạng mà tất cả từng biết. 9 ngày sau khi giải cứu Brazil và mang chức vô địch Nam Mỹ về với xứ sở samba. Cha của Adriano, ông Almir qua đời sau một cơn đau tim ở tuổi 45.

Huyền thoại của Inter, Javier Zanetti, không bao giờ quên điều gì đã diễn ra khi Adriano biết tin dữ. “Tôi nhìn thấy Adriano vứt điện thoại và bắt đầu hét lên như con thú bị tổn thương. Bạn không thể tưởng tượng được tiếng hét ấy ám ảnh đến nhường nào. Cho đến tận ngày hôm nay, tôi vẫn sởn da gà khi nhớ lại. Adriano tiếp tục chơi bóng, tiếp tục ghi bàn và chỉ hai tay lên trời để dành tặng bàn thắng cho cha mình. Nhưng kể từ sau cuộc gọi kia, mọi thứ không bao giờ trở lại như cũ được nữa”.

Chẳng thể tìm được niềm vui trong cuộc sống, Adriano phải tìm tới những buổi tiệc tùng thâu đêm, rượu và gái. Rượu đã dần dần trở thành “người bạn thân” giết chết sự nghiệp của Adriano từng ngày. Anh luôn cảm thấy cô đơn và chỉ muốn sống một mình. Adriano đã tắt cảm xúc chơi bóng từ lâu.

Những đồng đội tại Inter không làm cách nào kéo Adriano khỏi hố sâu tuyệt vọng đó. “Ivan Cordoba dành cả đêm để tâm sự với Adri và nói: Adri này, cậu là sự tổng hòa giữa Ronaldo và Zlatan Ibrahimovic đấy. Cậu có nhận thấy mình có thể trở thành cầu thủ vĩ đại nhất từ trước tới nay không? Nhưng mọi nỗ lực để động viên Adriano thoát khỏi hố sâu tuyệt vọng đều không thành. Đó có lẽ là thất bại lớn nhất trong sự nghiệp của tôi. Nó vẫn ám ảnh và làm tôi day dứt, bởi mình đã quá bất lực”. Zanetti nhớ lại.

“Hồi đó, tôi chỉ cảm thấy vui mỗi khi nốc rượu,” Adriano kể lại, trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2017. “Tôi chỉ có thể ngủ ngon nếu được uống. Vì sợ rằng mình sẽ có mặt quá muộn, tôi đã không ngủ và cứ thế lái xe đến sân tập trong khi vẫn còn say khướt. Tôi say đến mức họ phải đưa tôi đến phòng y tế để ngủ, còn Inter thì phải cố gắng che giấu vụ này bằng cách nói với báo chí rằng tôi đang gặp vấn đề về cơ bắp.”

Adriano chỉ ghi được vỏn vẹn 6 bàn cho Inter vào mùa giải 2006/2007 và cũng bắt đầu mùa giải 2007/2008 một cách chậm chạp như vậy. Cảm thấy tiền đạo này cần có một sự thay đổi về cảnh quan, Moratti đã cho phép Adriano trở về Brazil, trong một đợt nghỉ phép. Anh tham gia tập luyện cùng Sao Paulo và cuối cùng đã chấp nhận thi đấu cho đội bóng này dưới dạng cho mượn trong phần còn lại của mùa giải.

Adriano đã ghi được 2 bàn ngay trong trận ra mắt. Có điều mọi thứ lại xuống dốc nhanh chóng. Adriano bị đuổi khỏi sân vì hành vi húc đầu vào hậu vệ cánh Domingos của Santos, sau đó, anh tiếp tục bị phạt bởi câu lạc bộ vì đến sân tập quá trễ và gây gổ với một nhiếp ảnh gia.

Một thời gian sau, anh quay lại Inter nhưng cũng nhanh chóng bị thanh lý hợp đồng vào năm 2009 sau khi Jose Mourinho không thể giúp anh lấy lại phong độ.

Anh tái xuất trong màu áo Flamengo và gặt hái được thành công, khi ghi được đến 19 bàn thắng và giúp Flamengo giành được chức vô địch quốc gia đầu tiên sau 17 năm chờ đợi.

AS Roma cứ ngỡ rằng tiền đạo người Brazil đã lấy lại được phong độ đỉnh cao và ngay lập tức chèo kéo anh quay trở lại châu Âu, thế nhưng, Adriano chỉ trụ lại được ở đội bóng thủ đô 7 tháng, với vỏn vẹn 8 lần ra sân khi đó anh mới 27 tuổi.

Sự nghiệp đỉnh cao của “Hoàng đế” từ đó mau chóng đi vào những chương cuối cùng. Trong vòng ít năm, anh trở lại Brazil trong màu áo Corinthians, vòng lên Mỹ trong màu áo Miami United và cuối cùng là chịu cảnh thất nghiệp.

Giải đấu lớn đầu tiên của Adriano trong màu áo Brazil là Confed Cup 2003, Brazil thi đấu thất vọng, bị loại từ vòng bảng và chỉ ghi được 3 bàn, Adriano đóng góp 2 trong số đó. Tuy nhiên 2 giải đấu sau đó chứng kiến con quái vật thực sự của bóng đá thế giới.

Copa America 2004 Adriano ghi 7 bàn trong 6 trận và đều là những bàn thắng mang tính chất cực kỳ quan trọng.
Đặc biệt trong trận chung kết với Argentina, chỉ còn 30 giây là trận đấu sẽ kết thúc, Brazil đang bị đại kình địch Argentina dẫn trước với tỷ số 2-1. Hàng loạt cầu thủ vàng xanh tràn sang phần sân đối diện. Diego có bóng rướn người qua D’Alessandro trước khi treo bổng vào vòng cấm.

Những gì thế giới thấy sau đó là bóng từ chân một cầu thủ Brazil găm thẳng vào lưới với quỹ đạo và vận tốc không tưởng. Ngay cả khi xem qua màn ảnh nhỏ, việc nhận thức được đường bóng cũng đặc biệt khó khăn. Thủ thành của ĐT Argentina, Robert Abbondanzieri, chỉ đổ người theo quán tính và sau đó đứng dậy ngơ ngác nhìn đồng đội. Người tung ra cú dứt điểm là Adriano.

Cú nã pháo của Adriano vào lưới Argentina chỉ 23 giây trước khi trận đấu kết thúc đã đưa Selecao trở về từ cõi chết trước khi đánh bại đại kình địch 4-2 trên chấm luân lưu. Brazil vô địch Copa America 2004 còn cá nhân Adriano ẵm luôn cả 2 danh hiệu vua phá lưới và cầu thủ xuất sắc nhất giải ở tuổi thứ 22.

Sau khi giúp Brazil giành Copa America 2004, Adriano khóc nức nở khi trả lời báo giới: “Danh hiệu này thuộc về cha tôi. Ông ấy là người bạn tuyệt vời của tôi trong cuộc sống. Không có ông, tôi chẳng là gì cả”.

“Adriano sẽ làm nên lịch sử bóng đá. Cậu ấy chắc chắn sẽ chơi 3 kỳ World Cup cho Brazil”, HLV Carlos Alberto Parreira quả quyết sau kỳ Copa năm đó.

Confederations Cup 2005 là giải đấu xuất sắc nhất của Adriano trong suốt sự nghiệp.Chức vô địch Copa America 2004 ít nhiều không được sự ghi nhận khi Selecao ngày ấy không có những ngôi sao từng vô địch World Cup 2002 như Ronaldo, Ronaldinho, Roberto Carlos hay Kaka. Song tại Confederations Cup 2005, cả thế giới đã phải xưng tụng Adriano như là tiền đạo hay nhất thế giới.

Trung phong sinh năm 1982 ghi 5 bàn trong cả giải đấu, trong đó có một cú đúp ở trận bán kết gặp Đức giúp Brazil thắng 3-2, và thêm một cú đúp trong trận chung kết giúp Selecao đè bẹp Argentina 4-1.

Bàn mở tỷ số trước Argentina ở trận chung kết là khoảnh khắc hội tụ đủ những phẩm chất của Adriano. Anh nhận bóng ở cự ly 30 m, vượt qua sự truy cản của Gabriel Heinze trước khi tung cú rocket đưa bóng đi thẳng vào góc chết với lực cực mạnh.

Cá nhân Adriano tiếp tục ẵm cả 2 danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải và vua phá lưới. Adriano hủy diệt 2 giải đấu trong 2 năm liên tiếp một điều không tưởng trong bóng đá.

Adriano

Brazil đi đến World Cup 2006 với “Bộ tứ huyền ảo” gồm Ronaldo – Ronaldinho – Kaka Adriano. Thời điểm ấy, Ronaldo đã tăng cân quá nhiều, niềm kỳ vọng ở hàng tiền đạo đặt vào Adriano. Anh ghi 2 bàn vào lưới Australia và Ghana nhưng hầu như không thể chạm bóng trong thất bại trước Pháp ở vòng tứ kết. Cả đất nước Brazil chỉ trích anh sau trận đấu bạc nhược đó.

Sự nghiệp của anh ở đội tuyển Brazil cũng coi như chấm dứt từ sau kỳ World Cup đầu tiên và cũng là cuối cùng của anh.Chẳng ai ngờ cả một đời của “Hoàng đế” cũng chỉ có một kỳ World Cup đó mà thôi. Thay vì chơi bóng tại 3 kỳ World Cup cho Selecao như Carlos Alberto Pareira từng nhận định. Thời điểm ấy, Adriano mới bước sang tuổi 24 nhưng anh chỉ có thêm 12 lần khoác áo đội tuyển Brazil.

Rất khó để tìm ra đâu là cầu thủ tạo ra nuối tiếc lớn nhất trong lịch sử bóng đá, song thật dễ để nói Adriano là một trong những trường hợp tiêu biểu đó.

Nửa thập kỷ qua, cái tên Adriano đi liền với những thông tin kém vui. Khi anh lên báo với hình ảnh ở trần cầm súng AK47 mạ vàng như một gangster thứ thiệt, lúc thì bị báo chí phát giác quan hệ với các thành viên của một băng đảng khét tiếng ở Rio. Năm 2010, Adriano từng bị tóm vì tình nghi vận chuyển ma túy nhưng sau đó đã được xử trắng án.

Tại Brazil, người hâm mộ vẫn luôn yêu quý Adriano cho dù anh không phải là một hình mẫu chuyên nghiệp.“Tôi chưa bao giờ làm tổn thương bất cứ ai. Người duy nhất tôi làm tổn thương là chính tôi”. Adriano chua xót khi phát biểu trước báo giới.

Bóng đá trên thực tế đã cho Adriano tất cả, cuộc sống xa hoa, danh tiếng lẫy lừng. Thế nhưng anh phải trả giá cho những lầm lỗi của bản thân và sự bất lực trong việc tìm ra lối thoát.
Lớn lên ở khu ổ chuột, rồi lại trở về khu ổ chuột. Đó là một sự nuối tiếc lớn nhất dành cho cầu thủ từng được mệnh danh là “Hoàng đế”. Đôi khi tài năng thôi là chưa đủ, nó chỉ hoàn hảo khi chúng ta biết cách giữ gìn tài năng mà mình sở hữu.

Bài trước
Cuộc đời và sự nghiệp Rory Delap: Người thay đổi cái nhìn về những quả ném biên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Fill out this field
Fill out this field
Vui lòng nhập địa chỉ email hợp lệ.

Menu